CHỒNG ƠI LÀ CHỒNG!

Đi làm vừa về đến cửa, mệt rã người,chưa kịp dắt xe máy vào nhà, bỗng nghe điện thoại réo :
-
Em đó hả! ! Chiều nay anh bay về! Anh có hẹn mấy thằng bạn tối nay đến
nhà chơi. Em nhớ sắm thứ gì ngon ngon cho bọn anh uống tí chút!! Nhớ
nghe, đừng quên đó!!!
Xong, tắt máy cái rụp! Tức ơi la tức! Đi công
tác tít ngoài Hà Nội, xa nhau cả tháng, chẳng thèm gọi về hỏi thăm vợ
con lấy một câu. Đầu óc toàn chỉ nghĩ đến đàn đúm, nhậu nhẹt. Một nỗi
tủi thân uất nghẹn chận ngang cổ. Cả tháng trời chứ ít đâu! Cả ngày lo
chuyện công ty, cơm nước, lo cho con. Đêm nằm chơ vơ một mình, thèm một
vòng tay, một hơi thở thân quen. Mê sảng quờ tay ra, găp cái gối ôm lạnh
ngắt. Lại thầm gọi, lại trăn trở...Vậy mà!
Tủi vậy thôi chứ cũng
phải giữ đẹp măt cho chồng, toàn chiến hữu lâu năm cả. Lại tất tả quay
ra chợ, săm linh tinh các thứ. Gì chứ sắm mồi nhậu thì mình biết gu
chồng quá rồi!
Lại hộc tốc về nhà, xông ngay vào bếp. Xoong nồi được
dịp loảng xoảng! Cứ lóng ngóng sợ trễ giờ. Chưa đâu vào đâu. Bỗng nghe
oang oang ở nhà trên :
-Em ơi, làm chi đó! Ra phụ anh một tay coi nào!
Chết cha! Lão đã về tới. Lại chạy ra, khệ nệ nào valy, nào xách to xanh nhỏ. Lão cười hềnh hệch:
-Xong cả chưa em. Anh báo cả rồi! Bọn nó tới ngay bây giờ đó. À, anh có quà cho em nữa đó nghe! Em sẽ bất ngờ cho mà xem!
Lão lôi ra từ valy nào rượu lớn rượu nhỏ. Chai nào cũng sáng loáng đẹp ngất!.
-Lâu quá, kg găp chúng nó. Tối nay đánh một trận tầm cỡ chiến lược! Nầy, quà cho em đây nầy!
Lão lôi từ dưới đáy valy ra một cái bếp điện từ, giơ cao lên ,hùng hồn tuyên bố:
-Cái nầy dành cho vợ yêu! Để những lúc...sắm mồi cho anh, em đỡ vất vả bếp than ,lò ga gì sất! Thích chưa!! hê hê...
Lại cố nhăn nụ cười lấy có. Chưa kịp tắt nụ cười đau khổ, bỗng nghe gầm rú một lọạt xe máy tông ngay vào trước sân:
- Chào người anh em! Giờ G đã điểm. Tổng tiến công thôi!
Thế
là, một chiến trường thật sự ác liệt nổ ra ngay nhà mình. Chai lớn,
chai con. Ly to ly nhỏ thay nhau lăn lóc.Ồn ào còn hơn giữa chợ. Ông nào
cũng có cốt cách làm tướng cả. Mặt mày đỏ gay, hùng hồn lắm. Mình tủi
thân, chui vào bếp, lo cho con và âm thầm chờ đợi...
Rồi sau đó là
những bước liêu xiêu nghiêng ngả. Chồng nằm chết dí trên giường, không
còn biết trời trăng mây gió gì cả. Riêng cái vụ thu dọn chiến trường,
chai lọ, thức ăn vương vãi tứ tung, rửa ráy đã hơn 11 giờ đêm. Chân tay
rã rượi. Chui vào giường, lại càng nản hơn!. Thấy cái bản mặt đáng ghét
nằm ngáy khò khò. Thỏa thuê lắm. Thầm nằm quay lưng lại mà chong chong
con mắt. Vừa thương vừa giận đến xót xa!. Sao anh không nghĩ về em lấy
một tí, chồng ơi. Anh có biết em phải vò vỏ chờ lúc anh về. Chờ lúc mình
lại bên nhau không???
Chợp mắt một tí thì trời đã sáng. Lại một cảm
giác mơ hồ thèm muốn... Lén khẽ áp mặt vào lưng chồng tìm chút hơi ấm.
Một cơ thể mồ hôi gợi bản năng đàn bà trong em, anh ơi!
Nhẹ nhàng kéo tấm chăn đang tụt hờ trên vai chồng. Lặng lặng đi ra. Ngoài kia, dù gì thì ngày mới đang chờ mình...Chồng ơi...!!!
Hic...Đần ông là vậy đấy...Ghét ko được, thương cũng chẳng xong...
Trả lờiXóaNếu không có phận đàn bà
XóaĐàn ông chẳng biết...làm cha là gì! hihi
Ôi! LV thời trước một mình, thích ăn đâu, ngủ đâu chả ai can thiệp. Ngày nay bà Elena bắt ăn ngủ điều độ, tức không chịu được! Bả có lý vì muốn LV sống lâu với vợ con. Sống lâu đẻ làm gì NL nhỉ?
Trả lờiXóaNhư vậy là HP quá bác à! Bác gái vì yêu bác trai nên như vậy. Mà bác trai chắc cũng cưng bác gái lắm! Nên mới thấy bác gái có lý. Con chúc bác sống lâu trong tình yêu thương gia đình và viết mạnh hơn nữa. HP của tuổi gia đơn giản mà đẹp!
XóaChúc con tần mới an lành
Trả lờiXóaCon cám ơn Bác! Mùa đông Nga lạnh lắm ha bác. Con ở miền Nam chỉ thấy se lạnh về đêm thôi!
XóaBài nay hay lắm đó PNL à, tâm tư rất là nữ tính, tối ngọt ngào nghen.
Trả lờiXóaCám ơn anh lá bàng đã động viên. Chúc anh ngày mới vui tươi!
Trả lờiXóaBỏ thì thương, vương thì tội, vậy ta chịu tội vậy bạn nhé
Trả lờiXóaCái duyên có khi là nợ và ngược lại, ah há!
XóaBài này của em anh đọc bên nhà cũ rồi...
Trả lờiXóaThông cảm cho đàn ông bọn anh nhé...
Đàn ông các anh chỉ khéo nịnh thôi!
Trả lờiXóa